toptin365.com - Mà sao tâm trạng ta buồn bã tới vậy

250 Lượt xem

Ngay lúc này chẳng muốn đi chơi, ko cần phải đối diện ồn ã nơi thành phố, khi chẳng có 1 chút bình yên nào, nơi thành phố nhiều người khiến mình lại càng đơn côi. Chỉ muốn ở ở trong góc phòng quen thuộc chỗ chỉ có mình ta đối đầu với bản thân. Tuyệt vọng tự nhiên tới. Giọt lệ ngắn dài chảy trên hai gò má. Chợt thấy chênh vênh giữa những sự việc thường tình trong đời sống.

Bỗng nhiên nhận thấy con người mình yếu đuối rồi đắm chìm giữa đêm dài. Còn bao nhiêu ý nghĩ để đó cùng các thương yêu vẫn chưa thể tỏ tường, chẳng hiểu chính mình đang làm gì, muốn gì. Bởi suy đến cùng thành đạt hay là thua thiệt vẫn chính là nguyên cớ để đi tiếp. Ko quá bé và không quá già giặn khi nhìn lại nhận thấy bản thân còn quá ngu dốt không làm đc thứ gì cho xã hội. Vậy là bao nhiêu nỗi lòng của một đứa đang lớn cứ thế dồn đến không biết bao giờ thì dừng.

Vì gì tâm trí ta buồn bã như vậy


Sâu trong ý nghĩ tự nhiên xuất hiện băn khoăn rằng chẳng hạn người nào biết mình quá chênh vênh thì người ấy có đưa cánh tay chở che mình vào hơi ấm? Tuy thế chính tôi thấy là ko ai có nghĩa vụ tới trạng thái của ta vì vậy lại can đảm một mình chống lại với nỗi lòng đó. Ta còn 1 mình duy nhất 1 mình mà thôi.
Thường thì những ngày tâm trạng như thế thì tôi thả người trên cái giường quen thuộc rồi cứ vậy dần chìm vào trong đêm tối. Nỗi buồn nhờ đấy đc quên đi. Nhưng đêm nay vì sao còn chưa thể kịp bước chân đến cơn mê thì cơn buồn ngủ bị nước mắt cuốn đi từ khi nào.
Phía sau trong ấy là câu chuyện chẳng thể nào cho ai nhận ra, chỉ chất chứa phía trong lòng rồi mà nhấm nháp. Trắng đêm chỉ bởi suy nghĩ về câu chuyện of chính mình. Rồi dần trở thành tất xấu, tất xấu tự mình là cho bản thân tuyệt vọng tự mình trách móc bản thân.
Mối tình xưa cữ nhưng hình ảnh người xưa chẳng thể nào phai nhạt. Qúa khứ ấy là cái lý trí ko nên kể đến tuy vậy trong lòng lại cứ luôn trở lại. Tuy thế hiện tại thì chẳng khi nào quay lại ngày ấy, mình chẳng thể nào hiện hữu giữa cuộc sống của người cũ rồi. Bởi vì duyên nợ của người muốn thấu hiểu đấy là điều bất khả.

 

Tâm trạng không thể nào hiểu


Thời gian đó thật chơi vơi và dường như mọi thứ đã quay lưng với ta. Mọi khó khăn cứ chồng chất bờ vai gầy ấy là công việc, là tâm tư. Buồn bã, rã rời...
Nhiều lúc cuộc đời cũng vẫn cần thời gian đấy để quên đi toàn bộ mà đối mặt cùng bản thân. Đời người như giai điệu khi đục khi bổng ở năm tháng như thế bản thân tôi xem nó chính là bản tình ca không có lời.